tháng 6 11, 2019

Và ta sẽ nói gì với nhau?

Và ta sẽ nói gì với nhau?


Hôm qua đứa bạn cũ mới nhắn tin rủ đi uống trà. Ừ, uống trà. Không phải cà phê.

Bạn cô Đào đều biết cô thích uống trà, ngồi nhâm nhi, kể chuyện buồn vui cho nhau nghe. Nghe xong để cho hương trà cuộn lại bay đi vậy thôi, chứ không kể lại cho người khác.

Nhưng đã lâu lắm rồi không còn liên lạc với những người bạn uống trà năm xưa. Nghe có vẻ cô Đào đang kể chuyện thời thập niên tám mươi vậy ta? Không, mới cách đây chừng một năm thôi. Một năm bẵng đi không trò chuyện với nhau, không rủ nhau uống trà hàn huyên, vậy mà nay nhận được tin nhắn rủ đi uống trà trở lại, bỗng nhiên thấy bồi hồi lạ.

Rưng rưng, cô Đào bỗng bật dậy lục lọi trong mớ ký ức cũ những kỉ niệm màu lá úa. Nhớ lại hết để ngày mai đi uống trà mà ôn lại, chứ đã lâu không gặp, mình biết nói gì với nhau bây giờ?

Hay là vẫn theo thói quen, hỏi nhau những câu mà biết thừa là nó chẳng mang lại câu trả lời nào mà mình mong đợi cả:
- Dạo này mày sống thế nào?
Và câu trả lời bao giờ cũng bắt đầu thế này:
- Tao vẫn bình thường, vẫn ổn.

Đó không phải là những lời mà bạn cũ kể cho nhau trong một buổi trà chiều. Hôm khác, cô Đào sẽ nói cho bạn biết, mình nên nói gì với nhau cho một cuộc hẹn đã lâu không gặp, hen.