tháng 10 28, 2016

Nếu em không đẹp thì sao?

Nếu em không đẹp thì sao?

Người ta bảo: gái đẹp, có quyền!

Và có những cô gái không đẹp vùi mình vào trong gối, gác tay lên trán suy nghĩ làm cách nào để mình được đẹp, được có quyền. Tự ti ẩn mình dần trước những buổi tiệc tùng, những đêm hội ngộ. Ra sức tìm tòi hoạch định kế hoạch hủy bỏ cái xấu về ngoại hình của mình (mà chưa hẳn đã là xấu). Các cô tự cho rằng mình xấu xí và không có quyền: quyền được yêu thương, quyền được nâng niu, quyền được... làm bất kỳ điều gì mình thích.

Đàn ông, và những người không phải đàn ông trong xã hội, họ thật vô tâm và độc ác khi cho rằng chỉ phụ nữ đẹp mới có quyền được kiêu kỳ, được chảnh, được yêu thương chiều chuộng. Xã hội càng hiện đại thì chuẩn mực của công dung ngôn hạnh được đẩy lên quá cao. Bây giờ, đẹp thôi chưa đủ, trí tuệ thôi chưa đủ, nết na thôi chưa đủ.... Chẳng bao giờ là đủ.

Là phụ nữ, từ lúc sinh ra đã được mệnh danh là phái đẹp. Là đàn ông, từ lúc sinh ra đã được xem là phái mạnh. Những cái định nghĩa (dù cổ lổ sĩ ấy) muôn đời không thể thay đổi được, không gì thay thế được, dù rằng ngày nay xã hội có nhiều trào lưu khiến chúng bị thay đổi ít nhiều.

Tôi từng là một cô gái cho rằng mình không đẹp, rồi đêm nằm ôm lấy nỗi tự ti về bản thân, cứ thế không dám làm gì để chứng minh mình có những khả năng khác vượt trội hơn. Nhiều đêm trằn trọc và chọn cho mình hướng suy nghĩ đúng đắn, chọn cho mình lối sống tích cực, tôi đã chứng minh được, ngoài đẹp còn có một khái niệm khác bao gồm tất cả những thứ gọi là kiến thức, sự tinh tế, sự sâu sắc, duyên dáng, lòng nhân hậu, dễ mến, đáng yêu, v.v... Các cô gái à, tôi không khuyến khích bạn tự tin khi bạn chẳng có gì. Đừng tự tin một cách ngu xuẩn. Bạn hãy nhớ rằng, đẹp cũng chỉ là một kiểu tài sản (có thể là một tài sản lớn đối với nhiều người). Nếu bạn không có nó, bạn có thể có nhiều thứ khác, và bạn hãy tập trung vào những thứ khác. Chuyện đẹp chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Tôi nói chuyện đẹp chỉ là sớm hay muộn, bởi một chuyện về chính bản thân mà tôi cho là hết sức buồn cười. Thời học mẫu giáo cho đến cấp một, tôi được nằm trong top bé bi dễ thương nhất, được cưng nhất. Thế nhưng càng lớn, tôi lại càng trở nên gầy gò, xấu xí và suốt mấy năm trung học, tôi chỉ được đúng 1 thằng con trai để ý mà thôi. Tôi chợt nhận ra là mình không còn xinh đẹp và được yêu chiều như hồi nhỏ nữa. Tôi dần cảm nhận được sự quan tâm của thiên hạ đang đổ dồn vào những con người có nhan sắc ưu tú hơn. Thế rồi tôi sống khép mình và mặc cảm, tự hỏi vì sao chuyện bề ngoài có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của mình như thế. Nỗi mặc cảm ấy lớn dần theo năm tháng làm tôi quên hết các khả năng khác của mình, suốt ngày chỉ tập trung suy nghĩ về chuyện tôi không được "sủng ái" nữa. May mắn có một chàng trai bỗng dưng xuất hiện, ở phía sau cổ vũ tôi những ngày chán chường ấy. Chàng trai khiến tôi tự tin hơn vào bản thân mình, chàng trai ấy nói rằng chưa bao giờ gặp một người con gái đặc biệt như tôi. Câu nói ấy làm tôi nhận ra mình và biết yêu thương mình hơn.

Và sau đó, tôi học cách trang điểm khi đi gặp mặt bạn bè hay dự tiệc, tôi chọn cách ăn mặc phù hợp và thoải mái, tôi sống đúng là chính mình. Một lần đi dự một buổi tiệc với những người bạn đã lâu không gặp, họ trầm trồ ngạc nhiên và nhìn tôi đầy ưu ái, cái nhìn mà đã biết bao lâu rồi tôi không được thấy. Tôi hiểu rằng, điều đó không phải do tôi đẹp hơn, mà vì tôi tự tin hơn, biết cách làm cho mình tỏa sáng hơn. Và khi bạn tự tin, thực sự cảm thấy mình xinh đẹp, thì bạn xinh đẹp! Chuyện bạn nhận ra mình đẹp hoặc ai đó nhận ra mình đẹp cũng không quan trọng, ngay cả chuyện bạn có đẹp thật sự không cũng không quan trọng nữa. Quan trọng, bạn đã không hủy hoại chính mình vì những ý nghĩ ngu xuẩn tiêu cực.


Đẹp, là một đặc ân. Người sở hữu nó nên biết sử dụng nó. Người không có, nên tìm cho mình một vài điểm mạnh thay thế khác.

Dĩ nhiên ai mà chẳng yêu thích cái đẹp. Nhưng "gái đẹp, gái có quyền" là một kiểu tư tưởng hài hước nhất trên trái đất này, ít nhất là cho đến hiện nay, khi các cuộc thi hoa hậu được tổ chức để mua vui cho thiên hạ bằng các kiểu trả lời ứng xử ngớ ngẩn. Ai cũng biết là ngớ ngẩn, nhưng cuối cùng người ta vẫn "bao dung" cho cô thí sinh ấy, trên hết vì sắc đẹp.

Bởi thế, tôi khẩn thiết yêu cầu những cô nàng đã đẹp, đang tiến tới cái đẹp, hoặc tương lai sẽ có ngày đẹp... đừng để cái vẻ đẹp ấy đứng trơ trọi một mình. Và những cô nàng chưa đẹp, đừng vùi mình trong gối và bỏ lỡ đi cơ hội chứng minh chúng ta còn vô số điều khác đáng chú ý hơn cái đẹp (không phải tài sản cá nhân) ấy.

Và hơn nữa, cũng đừng để ý đến sở thích của đàn ông, trừ phi cô thật sự say đắm anh ta và quên đi chính mình. Đừng bị ảnh hưởng bởi đa số đàn ông. Sau hết thì họ cũng sẽ tỉnh ngộ, nhưng lúc nào họ cũng cần thời gian. Vì đa số đàn ông đều là những gã khờ khạo trước một cô gái đẹp. Ai mà chẳng thế, phải không?